Loại Thuốc Giúp Ham Muốn Ở Nữ - Thuốc tăng cường sinh lý nữ là giải pháp hoàn hảo giúp cải thiện tình trạng yếu sinh lý, điều hòa nội tiết tố sinh dục nữ, tăng hưng cảm tình dục
Anthony Tran (589 Found) - View Court & Arrest Records, Personal Reviews & Reputation Score. View contact info: Address, Phone, Email & Photos.
Vietnamese Manufacturers. Here are the 194,123 suppliers from Vietnam. Panjiva helps you find manufacturers and suppliers you can trust. Click on a page below to get started, or better yet, use the powerful Panjiva Supplier Search Engine to find the suppliers from Vietnam that best meet your needs.. Page 27 of 65 Cong Ty Tnhh Thach Nhat — Cong Ty Tnhh Thuong Mai Dich Vu Cong Nghiep Hoang Tin
PK)f. Dr. PHAN NGUYEN HONG Thua Thien Hue province Phan Ke Loc, Pham Van The, Nguyen Sinh Khang, Nguyen Thi Thanh Huong & và ngoài nu.ác (nhlt. NSF, AGS, NLF), nhiêu nhà khoa hoc dc7
Khách sạn gồm 552 phòng nghỉ và căn hộ, thiết kế và trang trí trang nhã theo phong cách châu Âu. Nằm tại khu trung tâm thương mại sầm uất của TP HCM, New World ở gần chợ Bến Thành và cách sân bay Tân Sơn Nhất 20 phút lái xe 18. Pullman Sài Gòn (148 Trần Hưng Đạo, quận 1).
NQ7dCT.
Cùng đọc truyện Thiên Hậu Pk Nữ Hoàng của tác giả Phong Lưu Thư Ngốc tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại thiên hậu của giới điện ảnh ngoài ý muốn xuyên vào thế giới trong một cuốn kịch bản cung đấu, trở thành kẻ hi sinh có huyết hải thâm thù với nữ hoàng tương cô biết trước hết kịch bản rồi, làm sao để chuyện này xảy ra được chứ? Từ nhân vật phải hi sinh, ta liền trở thành nhân vật chính! PK khiến nữ hoàng phải xách dép!
Thế Tông nghe lén mấy người nói chuyện, vốn chỉ là hứng thú nhất thời, muốn xem Thái tử phi làm thế nào ứng phó với việc Thành vương phi gây khó dễ, có phải là đã tiến bộ đúng như mấy ngày nay nàng biểu hiện như vậy hay không. Nhưng kết quả làm hắn kinh ngạc đồng thời còn có gì đó hơn cả mong triều, ngay cả Thừa tướng cũng phân tích trình bày nhựng thiệt hơn được mất của việc kìm chế Phật giáo, phát triển Tát Mãn, nhưng chỉ cần theo lòng dân thì quốc gia ổn định được cả hai phương diện này vào tay. Tuy rằng cuối cùng, Thế Tông vẫn bị Thừa tướng thuyết phục, nhưng với tín ngưỡng của dân tộc mình mà không được khen ngợi, nói cho cùng thì trong lòng cũng không ngờ được. Nay nghe Âu Dương Tuệ Như nói xong càng thêm thấu đáo, giật mình thông suốt, tâm tình thoáng chốc sung sướng hẳn lên.“Bình thân.” Thế Tông cho mọi người đứng lên, đi đến bên cạnh Thái Hậu ngồi xuống, rồi ngoắc Âu Dương Tuệ Như lại, giọng điệu vô cùng hòa ái, “Thái Tử Phi, đến bên người trẫm.”Thế Tông vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, ý bảo Âu Dương Tuệ Như ngồi Dương Tuệ Như cúi đầu cười, thoải mái đi tới, khụy chân làm động phúc lễ*, líu lo nói “Tạ ơn phụ hoàng ban thưởng ghế.” Nói xong, dứt khoát ngồi chỉ Âu Dương Tuệ Như hào phóng, nụ cười thoải mái, ánh mắt lại trong suốt đến thấy đáy, hoàn toàn không giống bộ dáng làm bộ làm tịch hay nhăn nhăn nhó nhó như các nữ nhân ở hậu cung Tông nhìn vào đôi mắt sáng ngời trong suốt như nước của Âu Dương Tuệ Như, tâm tình càng cảm thấy dễ chịu, trên khuôn mặt anh tuấn cương ngạnh nhịn không được lộ ra một chút ý cười, mở miệng khen “Thái tử phi chỉ xem kinh văn Tát Mãn vài ngày lại có kiến giải phi phàm như vậy, quả là không dễ. Thừa tướng thật biết cách dạy con!”“Còn không đúng sao! Ai gia đã nói, đứa nhỏ này có tuệ căn, dễ dạy, đúng là trò giỏi hơn thầy mà!” Thái Hậu cười tủm tỉm phụ họa người còn lại động tác cứng ngắc gật gật đầu, tỏ vẻ đồng Dương Tuệ Như lập tức biễu diễn’ vẻ mặt ngượng ngùng, hai má hơi hơi hồng, xua tay khiêm tốn nói “Phụ hoàng và Hoàng tổ mẫu khen trật rồi, Tuệ Như nhất thời giác ngộ mà thốt ra thôi. Nếu nay lại kêu Tuệ Như nói một tràng đạo lý lớn như vậy, cho dù Tuệ Như có nghĩ đến nát óc’ cũng không thể.”Nói xong, Âu Dương Tuệ Như dùng đầu ngón tay trỏ chỉ chỉ vào cái trán, cặp lộng mày nhăn lại, bộ dáng có chút nhăn mặt nhíu mày làm như gặp việc khó vẻ mặt thẳng thắn mà đáng yêu của Âu Dương Tuệ Như quyến rũ, Thế Tông mỉm cười, không nhịn được mở miệng an ủi, “Hiện tại nghĩ không ra cũng không sao, không chừng lần tới ai lại kích thích ngươi một phen, ngươi lại có linh cảm đấy?”Dứt lời, Thế Tông ý vị sâu xa nheo mắt liếc Thành vương phi một mặt Thành vương phi trắng bệch, vội vàng cúi đầu tránh né tầm mắt của Thế Dương Tuệ Như thấy thế, trong nội tâm cười thầm, trên mặt cũng không biểu lộ ra, chỉ mở to đôi mắt sùng bái nhìn Thế Tông, cực kì nhu thuận gật Tông thấy Âu Dương Tuệ Như khi thì nhanh nhẹn, khi thì trầm tĩnh, khi thì trí tuệ hơn người, khi thì lại lộ ra một vẻ hồn nhiên chân chất, trong lòng thầm than quả nhiên là đứa nhỏ vẫn còn chưa định tính, lại đối với tính uyển chuyển của Âu Dương Tuệ Như cảm thấy vừa Âu Dương Tuệ Như không mù mờ đi tự làm khổ, rảnh rỗi đến Từ Ninh Cung báo hiếu, có Thái Hậu bên cạnh dạy bảo, đối với Thái Tử Phi này, Thế Tông có thể xem như yên tâm .Chấm dứt đề tài ban nãy, Thế Tông ngược lại nói với Thái Hậu, “Mẫu hậu, tuy rằng hiện tại không thích hợp để sửa đổi quốc giáo, nhưng mà Mẫu hậu có thể truyền bá giáo lý Tát Mãn với các mệnh phụ triều đình, để cho các quý tộc tiếp nhận Tát Mãn trước. Đợi cho Đại Kim ta hưng thịnh, giáo chúng Tát Mãn dần lan ra cả nước chỉ là chuyện sớm muộn.”Thái Hậu từng là nữ vu Tát Mãn, xưa nay vốn lấy việc truyền bá giáo lý Tát Mãn làm nhiệm vụ của mình, đối với việc phát triển giáo chúng, khuếch trương việc dạy bảo Tát Mãn vô cùng coi trọng. Thế Tông đã quyết định không thay đổi quốc giáo, trì hoãn việc mở rộng Tát Mãn giáo trong dân gian, sợ Thái Hậu thất vọng, cố ý tiến đến an Hậu ôn hòa gật đầu, “Ừ, mọi việc cần làm từng bước. Người Trung Nguyên ít nghe nói đến Tát Mãn, nếu muốn cho bọn họ chấp nhận, đều phải trải qua một quá trình. Hiện tại, cần bình yên vượt qua đại hạn Tây Nam trước, không để nạn dân Tây Nam bất ngờ làm phản, ảnh hưởng đến việc ổn định căn cơ Đại Kim mới là chuyện đại sự, những việc khác đều có thể từ từ lại.”Thế Tông gật đầu tràn đầy đồng cảm, trong lòng có chút hổ thẹn. Lập Tát Mãn làm quốc giáo vốn là hứa hẹn của hắn đối Thái Hậu, nay là hắn thất tín, cũng may hắn đã tìm được cái khác bồi thường, khó chịu trong lòng mới vơi đi vài ba đến đây, đôi mày nhíu chặt của Thế Tông mới giãn ra, nâng tay hướng cung nhân phía sau kêu “Người đâu, đem lễ vật trẫm mang cho Thái Hậu trình lên.”Trong đám người, một giọng nữ thanh thúy đáp Hậu kinh ngạc nhíu mày, tò mò mở miệng hỏi, “Ồ? Hoàng đế còn mang theo lễ vật đến cho ai gia?”Trong mắt Thế Tông ngậm cười, “Trẫm thất tín với mẫu hậu, đương nhiên là muốn tìm một chút gì đó vừa ý để bồi thường.”Thái Hậu nghe vậy trong lòng như se lại, vẻ mặt chờ mong nhìn về phía nữ quan đang cầm một cái đại hộp gấm tiến Giang Ánh Nguyệt đi ra từ trong đám cung nhân, con ngươi Âu Dương Tuệ Như lóe lóe, nhìn chằm chằm cái hộp trong tay Giang Ánh Nguyệt, trong lòng hơi động, cũng không dám dời tầm mắt một chút mảy may nào. Âu Dương Tuệ Như có dự cảm, nàng chờ đợi nhiều ngày như vậy là để diễn, có thể cũng sắp lên sàn diễn Ánh Nguyệt vô cùng cung kính quỳ bên chân Thái Hậu, giơ cái hộp lên cao quá đầu, cúi đầu nói “Xin mời Thái Hậu xem qua.”Thái Hậu tiếp nhận hộp gấm, dưới ánh mắt cổ vũ Thế Tông, mở ngay nắp hộp tại chỗ, đợi thấy rõ đồ vật bên trong hộp, hít một ngụm khí thấy âm thanh Thái Hậu hút không khí, lại thấy biểu tình Thái Hậu khiếp sợ, mọi người ở đây nhịn nén được tò mò, đều hướng hộp gấm trong tay nàng nhìn Mãn là một tín ngưỡng;Đất nước Tây Tạng tiếp giáp với tây Á và đông bắc Á, trong đó gồm có các tộc người sinh sống bằng nghề du mục hoặc nghề săn bắn ở khu vực cao nguyên thảo nguyên nầy, và họ cùng có một cộng đồng tín ngưỡng-đó là tín ngưỡng “Vu”, một thứ tôn giáo của thời nguyên thủy, tín ngưỡng Vu là “Khẩu Lý” trong miệng của dân Tây Bá Lợi Á còn có tên là Tát Mãn Shama. Do đó, trong môn tôn giáo học cũng liệt kê Tát Mãn là một tín ngưỡng, và gọi là Tát Mãn giáo. Tát Mãn giáo lấy Tây Bá Lợi Á làm trung tâm rồi mở rộng ra bốn phía như Mông Cổ, Mãn Châu, Tân Cương còn gọi là Lý Ngột Nhi và Tây Tạng xã hội của các dân tộc người vừa nêu có một phương thức sinh hoạt giống nhau, đó là tất cả đều tiếp nhận tín ngưỡng Tát Mãn Mãn giáo là do luyện tập các huyễn thuật và phù chú mà thành, và gọi đó là “Công Năng Vu”. Công Năng Vu tương tự như “ĐạoThuật Uy Lực” của Trung Quốc. Công Năng Vu có thể trị liệu bệnh tật, bói toán kiết hung, giải trừ tà ma, cầu mưa, dập lửa. Trong Tát Mãn giáo có một việc mà Công Năng Vu không thể làm được, đó là lập đại đạo tràng để cầu Thần giáng. Tín ngưỡng nguyên thủy của Tây Tạng vốn dĩ là Bổng giáo Bon. “Bon” là tiếng Mông Cổ có nghĩa là Vu Sư. Điều này cho thấy Bổng giáo cũng là một chi trong hệ thống Tát Mãn lâu trước khi Phật giáo bắt đầu thịnh hành ở Tây Tạng, thì liền bị tín đồ Tát Mãn giáo đố kỵ; mới dẫn đến chuyện vị Tạng vương là Lãng Đạt Ma-một tín đồ Tát Mãn giáo, nổi lên huỷ diệt Phật giáo. Về sau, khi Phật giáo phục hưng Bổng giáo mới được quy hóa về Phật giáo, có người lấy Phật giáo bổ sung vào Bổng giáo mà thành Hắc giáo; giống như Phật giáo, do hấp thu các thành phần của Bổng giáo và tạo thành nét đặc sắc của Lạt-ma giáo. Mãi đến trước khi lục địa Trung Quốc kiến lập chính quyền tại Tây Tạng, thì tại các chùa Phật của Lạt-ma giáo vẫn còn Phật sự về Thần giáng. Cũng giống như Mật giáo Ấn Độ lấy các thần của Ấn Độ giáo làm vị hộ pháp cho Phật giáo. Lạt-ma giáo của Tây Tạng cũng lấy thần của Bổng giáo đưa vào Phật Dương Tuệ Như ngồi ở bên cạnh Thế Tông, cách Thái Hậu một vị trí chỗ ngồi, nên không nhìn thấy món đồ trong tay Thái Hậu, vô cùng nóng lòng muốn chứng thực suy đoán của mình, rốt cục không khắc chế được xúc động, lặng lẽ nhấc nửa cái mông lên, cố rướn mình vươn cổ ra, lướt qua người Thế Tông, nhìn hướng vào bên trong Tông thấy hai mắt Âu Dương Tuệ Như mở to, gần như muốn rớt ra ngoài, cặp mắt trợn lên trộm dò xét bên trong hộp gấm, giống như chú mèo con đang hiếu kỳ tràn đầy, biểu tình hay động tác đều vô cùng đáng yêu, cho nên chẳng những không trách tội mà còn mỉm cười, lặng lẽ nhích thân mình để Âu Dương Tuệ Như dễ dàng xem rõ ràng hơn một Tông vừa dịch ra, thoáng chốc tầm mắt Âu Dương Tuệ Như trống trải không ít, khẩn cấp nhìn vào bên trong hộp, đợi đến khi nhìn thấy mấy quyển sách ố vàng, cũ nát không chịu nổi bên trong hộp, suy đoán trong lòng đã được xác thực, căng thẳng toàn thân từ nãy giờ lập tức được thả lỏng, rốt cục không chống đỡ việc ngồi chỉ bằng nửa cái mông, soạt một tiếng quay trở lại ngồi ngay Dương Tuệ Như dựa lưng vào lưng ghế tựa, xiết chặt khăn thêu trong tay, nàng hít một hơi sâu, thầm cảm thấy may mắn Nguy hiểm quá! Hôm nay quả thực nên rất cám ơn Thành vương phi và Vệ vương phi đúng lúc đến tìm, còn cố tình kéo dài thời gian làm cho nàng chưa kịp rời đi, bằng không, nàng sẽ bỏ qua tiết mục Giang Ánh Nguyệt diễn trò hay lần thứ kịch bản có ghi, mấy quyển kinh thư này những quyển kinh thư lâu đời nhất trong lịch sử, là kinh thư kinh điển nhất của Tát Mãn, tên là 《Sa Môn Kinh 》, bộ kinh thư này được truyền vào bộ lạc Nữ Chân, từ đó Tát Mãn giáo được người trong bộ tộc Nữ Chân truyền bá ra, đặt tên là Tát Mãn cũng bởi vì phát âm của nó cũng gần với Sa môn’. Chỗ này tác giả bảo sao thì nghe vậy, tớ không biết tiếng bông ahBộ kinh thư này vốn là từ mấy trăm năm trước do thương nhân La Sát* đưa vào Đại Kim, qua tay nhiều lần, cuối cùng không biết di lạc nơi nào, là thần điển mà vu sư Tát Mãn mơ ước tha thiết. Thái Hậu vì tìm kiếm bộ kinh thư này, hàng năm không biết phái đi bao nhiêu nhân lực và tài lực, không nghĩ tới, nguyện vọng này cuối cùng hôm nay cũng thực hiện được.*罗刹 La sát hay 羅斯 La Tư nước Nga ngày nayThái Hậu khắc chế nội tâm kích động, thật cẩn thận nâng niu kinh thư, cầm trên tay dò xét trước sau, cẩn thận quan sát, ngay cả góc, cạnh, gáy cũng không bỏ qua, sau khi xem một lúc lâu, rốt cục cảm thấy xem xét bên ngoài đủ rồi mới thận trọng mở trang sách ra, đến khi thấy rõ bên trên trang sách ghi dày đặt chữ La Sát, Thái Hậu thở ra một hơi thật dài, như trút được gánh nặng cảm thán nói “Quả nhiên là 《 Sa Môn kinh 》 thật, đáng tiếc, một bộ kinh thư, ai gia nhìn chỉ có thể biết một hai phần, thật sự là đáng tiếc!”Sách quý đến tay nhưng không cách nào hiểu thấu đáo, Thái Hậu sau khi kích động qua đi, tâm tình cũng bình ổn Tông cười cười thần bí, đưa mắt nhìn Giang Ánh Nguyệt vẫn đang quỳ trên mặt đất, trong mắt hàm chứa nồng đậm tán biểu tình Thế Tông thu hết vào trong mắt, Âu Dương Tuệ Như khẽ cắn môi, trong lòng thầm nghĩ rốt cục cũng đã đến lượt Giang Ánh Nguyệt lên sân khấu rồi sao?Hôm nay diễn màn này, đối với Giang Ánh Nguyệt mà nói thì việc đó có ý nghĩa vô kịch bản ghi lại thế này Giang Ánh Nguyệt vô cùng hiểu rõ chữ nghĩa La Sát Quốc, đem 《 sa môn kinh 》 từ đầu chí cuối dịch ra, đóng thành hai bộ sách viết tay bằng chữ Nữ Chân và chữ Hán, cung kính hiến dâng cho Thái Hậu, được Thái Hậu ưu ái, lại được Thái Hậu ban cho tài vật để mà quyên góp viện trợ nạn hạn hán Tây Nam, Thái Hậu đặc biệt ra ý chỉ khen ngợi, từ đó bùng nổ phong trào quyên tặng lạc quyên mà đồng thời dẫn đầu tần phi hậu cung cùng các mệnh phụ triều đình, giải quyết tình thế khẩn cấp giúp Thế qua việc lần này, Giang Ánh Nguyệt trở thành người tâm phúc bên cạnh Thái Hậu và Thế Tông. Nếu không phải có Thái Hậu ủng hộ, cho dù Giang Ánh Nguyệt đã hai lần cứu tánh mạng Thế Tông, bằng xuất thân đê tiện do nàng ta bịa đặt thì tuyệt đối không có khả năng được sắc phong làm Hoàng quý phi, để từ đó xưng bá hậu cung, càng không nói đến việc tự mình làm nữ hoàng .Âu Dương Tuệ Như lẳng lặng ôn lại nội dung đoạn kịch ở trong đầu một lần, nàng cúi đầu, yên lặng chờ đợi Giang Ánh Nguyệt lên biểu phiên dịch kinh văn quả thật Âu Dương Tuệ Như nàng không có cách nào, bởi vì nàng không biết tiếng Nga. Nhưng mà, cướp vai’ lại là việc khác, đó là một kỹ thuật sống, không phải chỉ cướp’ trên màn ảnh, có đôi khi quá trình chờ đợi để cướp’ ngược lại càng thêm xuất sắc, càng có thể nâng cao cho hiệu quả cho ý lúc nào thì nên ra tay, Âu Dương Tuệ Như đã suy nghĩ thật tốt từ sớm .Giang Ánh Nguyệt không biết chính mình đã bị người ta theo dõi, để hộp gấm xuống, cẩn thận từ trong hộp lấy ra hai bộ kinh văn mới trình Thái Hậu xem, “Khởi bẩm Thái Hậu, nơi này còn có 《 Sa Môn kinh 》 bản dịch chữ Kim và chữ Hán, mời Thái Hậu xem qua.” Trong lời nói, không có nửa điểm nhắc đến công lao chính Hậu kinh ngạc mở to hai mắt, vội vàng tiếp nhận bản dịch, xem rất nhanh, sau một lúc lâu, kinh hỉ mở miệng khen “Bản dịch này tường thuật tóm lược vô cùng toàn diện, lời dịch cũng khá ngắn gọn, đặc biệt chữ này, chữ viết đoan chính, kiểu chữ lớn nhỏ cũng thật thích hợp, toàn bộ đều là niêm hoa tiểu giai** xinh đẹp như thế này, ai gia thoạt nhìn không cần phí bao nhiêu nhãn lực, vô cùng tốt! Ai phiên dịch ? Ai gia muốn thưởng thật nhiều!”**拈花小楷 niêm hoa tiểu giai tạm hiểu là chữ nhỏ ngay hàng như dùng tay cầm hoa đặt vào – cầm tay xếp chữ-Thế Tông mỉm cười, nhìn về phía Giang Ánh Nguyệt nói “Người này xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Giang nữ quan, còn không mau tạ ơn Thái Hậu?”Giang Ánh Nguyệt được Thái Hậu khen ngợi như vậy, thanh lệ trên mặt không chút lộ ra vẻ tự mãn, không kiêu ngạo không siểm nịnh cúi người, dập đầu thật mạnh ba cái, giọng nói chỉ toàn chân thành “Được Thái Hậu khích lệ, nô tỳ thẹn không dám nhận. Nô tỳ chính là vận khí tốt, trùng hợp hiểu biết được chút chữ La Sát, thuận tay làm mà thôi. Nếu không, Đại Kim ta nhân tài đông đúc, làm sao đến lượt nô tỳ thay Thái Hậu cống hiến sức lực? Xin Thái Hậu thu hồi ban thưởng.”Thái độ nàng không kiêu căng không nóng vội, không kiêu ngạo không siểm nịnh lập tức chiếm được hảo cảm của Thái Hậu, Thái Hậu cười từ ái, xua tay nói “Giang nữ quan thật quá khiêm nhượng! Thân là nữ tử, còn học rộng tài cao như thế, đúng là khó có được, ban thưởng này, ngươi phải nhận! Người đâu, ban thưởng!”Thế Tông gật đầu đồng ý, hướng cung nhân phía sau vẫy tay nói “Thái Hậu nói phải, ban thưởng này cũng coi như trẫm góp một phần, các ngươi tức khắc đi trong cung trẫm lấy đến.”Vài cung nhân nhận lệnh, rời khỏi chính điện, một lúc lâu sau lại tiến vào, trên tay mỗi người đều đang cầm rất nhiều tài bảo, có vàng bạc tiền tài, có châu báu ngọc thạch, còn có mấy thất tuyết gấm mềm mại bồng bềnh như tự tỏa sáng. thất từ chỉ số lượng, đơn vị dùng cho vải, lụa nếp, xấp, tấm, thưởng nhiều như vậy, mấy người Nguyên phi đang ngồi nhìn mà trong mắt lộ ra vẻ cực kỳ hâm Dương Tuệ Như đối với mấy thứ này cũng không có hứng thú, nàng chỉ hơi hơi đảo mắt qua vài lần liền dời tầm mắt, ngược lại nhìn về phía Giang Ánh Nguyệt, nội tâm chờ mong biểu hiện kế tiếp của nàng ta.
Hôm qua đã gặp Thái Tử Phi, Thừa tướng đã biết chuyện thái tử định lập Hình Phương Lan làm sườn phi, hôm nay mới có thái độ khác thường trên triều, gây thêm khó dễ cho thái tử và tùy tùng này. Ngay cả người trợ lực lớn nhất của mình mà Thái tử cũng đắc tội, vậy vẫn còn không rõ tình huống, tự mình chạy đến Từ Ninh Cung để đòi danh phận giúp Hình Phương Lan, Thái Hậu cảm thấy vô cùng thất vọng, hết thất vọng lại cảm thấy rất là may mắn. Như thế cũng tốt, sau này có phế thái tử thì trong lòng bà cũng sẽ dễ chịu một chút, vì giang sơn xã tắc Đại Kim hưng thịnh trăm năm, ngôi vị hoàng đế nhất định không thể giao lại cho con cháu không nên thân như Hậu cảm thán trong lòng, một mặt phân tâm ra ứng phó thái tử, một mặt thì lúc nào cũng chú ý cảm xúc con mình, hai người trước mắt này chính là tình địch, theo tính cách bá đạo kia của con trai, không chừng sẽ làm ra chút chuyện gì đó với thái Hậu đang lo lắng, quả nhiên từ trên người Thế Tông cảm nhận được một hơi thở khát máu, không thể không dừng lại việc răn dạy thái tử, ngoái nhìn Thế Tông, “Hoàng Thượng, thái tử làm việc hoang đường như thế, tốt xấu gì ngài cũng nói một câu đi.”Bị câu nói của Thái Hậu cắt ngang, Thế Tông thu liễm khởi hơi thở khát máu cả người, liếc mắt nhìn hai người bất an quỳ không yên phía dưới, đuôi lông mày nhíu lại, cười lạnh “Không phải chỉ là một cái danh phận sườn phi thôi sao? Cho nàng ta là được.” Chỉ cần không trêu chọc tiểu nha đầu của trẫm, thái tử muốn bao nhiêu nữ nhân, hắn liền cho Thái tử bấy tử và Hình Phương Lan quá vui mừng, liếc nhau rồi cùng song song dập đầu tạ ơn với Thế nhiên là Thái Hậu biết chút tâm tư của con trai, thái dương giật giật. Tuy rằng sau này Thái tử không thể làm hoàng đế, nhưng dẫu sao cũng con cháu hoàng thất đàng hoàng mà, thê thiếp bên cạnh sao có thể đều là những người không chút trọng lượng nào được? Huống hồ cả triều đều biết việc Hình Phương Lan thăng cấp cực kỳ mờ ám, giờ lại tấn phong nàng thành sườn phi thái tử, đây là định đánh mất hết mặt mũi hoàng thất đó mà! Bà không thể không quản!Quá mệt mỏi với hai cha con này, Thái Hậu cúi đầu, ngón tay ấn ấn xoa xoa huyệt thái dương đang đau đớn từng cơn, đưa tay ngăn động tác tạ ơn của thái tử, nói, “Khoan vội dập đầu, ai gia vẫn chưa đồng ý. Không có ấn của ai gia, nàng ta đừng nghĩ đến việc ngồi lên vị trí sườn phi!”“Hoàng tổ mẫu, ngài…”Thái tử nâng thẳng thắt lưng, nét mặt từ vui mừng chuyển vì kinh ngạc, đang định biện luận thì bị tiếng thông báo ngoài điện cắt ngang, “Khởi bẩm Hoàng Thượng, Thái Hậu, Thái tử phi cầu kiến ngoài điện.”“Mau, Mau truyền!” Thái Hậu vui vẻ, vội vàng vẫy tay ra bị hai cha con này hành hạ thế đã đủ, Tiểu Như đến đây là tốt rồi, nhất định con không có cách nào từ chối Tiểu Như, chỉ cần nàng phản đối, cho dù trước đến giờ con trai nói một không nói hai, việc ngày hôm nay đã lên tiếng đồng ý thì Tiểu Như vẫn có thể làm cho hắn thay đổi chủ ý. Nuôi Thế Tông mấy mươi năm, Thái Hậu biết rất rõ Thái tử phi quan trọng với Thế Tông đến bao nhiêu, hắn là người lạnh lùng ích kỷ như vậy, cũng biết thương yêu một người, vì một người mà cố gắng kiềm nén dục vọng của mình, có thể thấy được là yêu đến cực giống Thái Hậu đang vui sướng, vẻ mặt Thế Tông và thái tử đều trầm xuống. Thái tử thì tức giận, Thế Tông thì khổ sở. Tiểu nha đầu vẫn không từ bỏ được thái tử, nghe thấy tin tức đã tới nhanh vậy rồi, có thể thấy được vô cùng xem trọng thái tử, địa vị Thái tử phi. Thật hận vì sao lúc trước hắn lại nghĩ đến việc chỉ hôn cho tiểu nha đầu? Giữ lại đến bây giờ gả cho mình làm hậu chẳng phải là tốt rồi sao?Bàn tay Thế Tông kiềm chặt tay vịn chiếc ghế, dùng sức siết chặt, nếm mùi vị nỗi hận khó hiểu lần nữa. Tay ghế không chịu nổi sức mạnh, phát ra tiếng rắc rắc’ nhỏ gần như không thể nghe thấy, bên ngoài đã nứt hết mấy đường rõ ràng.“Tuệ Như tham kiến phụ hoàng, tham kiến Hoàng tổ mẫu.” Âu Dương Tuệ Như cười nhạt, tao nhã đi được vào giữa điện, quỳ gối hành lễ, đợi Thái Hậu gật đầu, cho phép nàng đứng dậy, nàng mới khẽ chào thái tử, xem như đã hoàn tất việc chào hỏi, còn với Hình Phương Lan thì làm như không thấy.“Nha đầu, đến đây ngồi cạnh trẫm.” Thế Tông thấy Thái tử phi đứng dậy rồi liền tự động đứng ở bên cạnh thái tử, nghiêm chỉnh đúng vẻ phu xướng phụ tùy, trong lòng cực kỳ không thoải mái, vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, trầm giọng kêu lên.“Tạ ơn phụ hoàng!” Thái tử phạt quỳ, bản thân mình cũng phải đứng theo, Âu Dương Tuệ Như vốn cũng có chút không thuận lại nghe thấy Thế Tông vẫy tay gọi mình, tươi cười tràn đầy trên mặt, cũng không từ chối, thoải mái đi đến bên cạnh hắn rồi ngồi là phụ hoàng biết quan tâm! Nàng hơi có chút ngọt ngào nghĩ thấy cử chỉ tiểu nha đầu tự nhiên hào phóng, thân mật với mình cũng không e dè, tâm tình Thế Tông đang chua xót khôn kể nháy mắt được chữa khỏi, quan sát nửa khuôn mặt tinh xảo của nàng, trong mắt lăn tăn ý cả hai vợ chồng đứng cạnh nhau cũng nhìn không thuận mắt sao? Thái Hậu cảm thấy thái dương lại bị giật một cái thật mạnh, bởi dục vọng chiếm hữu mãnh liệt đến cực điểm của con mình.“Thái tử phi hiện giờ đến đây là có chuyện gì?” Thái Hậu xoa thái dương đang co rút đau đớn, thẳng hỏi vào vấn đề.“Dạ bẩm Hoàng tổ mẫu, Tuệ Như không đồng ý để thái tử tấn phong Hình cô nương làm sườn phi.” Âu Dương Tuệ Như thu hồi nụ cười ngọt ngào, khuôn mặt lập tức căng Hậu nghe vậy, trong lòng phấn chấn, nha đầu Tiểu Như kia quả nhiên là người hiểu chuyện, biết lúc nào thì nên làm cái gì, không như những nữ nhân tầm thường khác vì để lấy lòng phu quân, chỉ biết một mực nhặt nhạnh những chua xót đau thương, ghen tuông hoặc giả vờ rộng lượng.“Cô muốn sắc lập nữ nhân nào, ngươi có tư cách gì mà phản đối? Phụ hoàng mới vừa nãy đã đồng ý, chẳng lẽ ngươi muốn kháng chỉ đấy à?” Không đợi Thái Hậu đáp lời, thái tử đã lên tiếng trách móc tử phi gần đây được phụ hoàng đối xử trọng hậu, điều này làm cho lòng hắn rất không cân bằng, phụ hoàng đã lâu rồi chưa từng hoà nhã với hắn, hơn nữa vừa rồi Thái tử phi khiêu khích hắn ở Dục Khánh cung, lòng tự trọng thái tử đã bị tổn thương nghiêm trọng.“Phụ hoàng?” Âu Dương Tuệ Như kinh ngạc ngoái nhìn Thế Tông, rõ ràng không tin thái tử. Phụ hoàng bảo vệ nàng như vậy, vào những lúc thế này làm sao có thể gật đầu?Thế Tông bị ánh mắt kinh ngạc và bi thương của tiểu nha đầu nhìn, lòng như dao cắt, mơ hồ có chút hối hận quyết định của mình. Vốn cho là mình có thể bất chấp tất cả mà chia rẽ tình cảm vợ chồng bọn họ, nhưng khi kết quả đến, hắn phát hiện ra làm cho tiểu nha đầu thương tâm mới là chuyện hắn không mong muốn nhìn thấy mắt Thế Tông tối lại, do dự một lúc lâu mới mở miệng, “Trẫm vẫn chưa hạ chỉ, việc này không tính. Thái tử phi vì sao không đồng ý? Nói lý do của ngươi, nếu đầy đủ lý do, trẫm có thể cân nhắc lần nữa.” Thôi, lần này cứ vậy đi, cứ để cho tiểu nha đầu tự mình làm chủ, dù sao vách ngăn hai người cũng đã dựng lên, hắn có rất nhiều kiên nhẫn mà chờ Thế Tông nói lời này, Thái Hậu nở nụ cười, thầm nghĩ quả nhiên như mũi Thái tử và Hình Phương Lan lại không còn chút máu, cũng không dám tiếp tục phân bua gì nữa, chỉ vì, Thế Tông đã hoàn toàn giận tái mặt, tức giận dày đặc bao trùm cả người, khiến bọn họ cảm thấy bị áp lực đè nén gấp Dương Tuệ Như cũng không có bị cảm xúc Thế Tông ảnh hưởng, chuyện liên quan lợi ích cá nhân và tính mạng người thân cả nhà nàng, một bước nàng cũng không thể nhường nhịn. Khẽ cắn môi, nàng quỳ xuống bên chân Thế Tông, chắp tay nói, “Khởi bẩm phụ hoàng, có hai lý do Tuệ Như phản đối việc này của thái tử. Thứ nhất, liên quan mẫu thân Hình cô nương, chẳng có người mai mối lại có quan hệ bất chính mà sinh con, mặc dù có cữu gia Quang Lộc tự khanh một chức quan tam phẩm giúp đỡ, nhưng che giấu không được việc thân thế nàng ta không sạch sẽ, lấy xuất thân này lại tấn phong làm thái tử sườn phi, không khỏi để người biết được sẽ lên án, làm bẩn mặt mũi hoàng thất. Thứ hai, thái tử sườn phi Ngô thị cũng xuất thân trong gia đình nhỏ người Hán, hai chỗ sườn phi đều để người có thân phận không minh bạch ngồi vào, cả triều sẽ đối đãi thái tử thế nào đây? Nếu để bị mang tiếng trầm mê mỹ sắc, thái tử một nước người sẽ kế vị còn mặt mũi nào tồn tại? Tuệ Như cũng không phải người ghen tị, nếu hôm nay tấn phong sườn phi có xuất thân danh môn, có thể trợ giúp thái tử, Tuệ Như chẳng những không có ý kiến khác mà còn có thể chủ động tìm giúp Thái tử!”Thái tử nghe vậy, bĩu môi, biểu cảm xem thường, ngược lại còn cúi đầu đi an ủi Hình Phương Lan với sắc mặt trắng bệch đang che mặt khóc do thân thế bị vạch Phương Lan tuy biết thân thế mình không có khả năng, hoàng thất sớm muộn gì cũng sẽ đi điều tra, nhưng đột nhiên thái tử mang nàng đến Từ Ninh Cung xin phong, đánh cho Thái Hậu một cái trở tay không kịp, tâm lý nàng vẫn ôm một ít may mắn, không nghĩ rằng Thái tử phi lại sẽ chạy tới ngăn cản, hơn nữa còn trước mặt mọi người vạch trần kiêng kị nàng giấu kín nhất, làm nàng không còn mặt mũi, chỉ hận không thể lập tức đào một cái lỗ chui Hậu nghiêm túc nghe Âu Dương Tuệ Như nói, vừa nghe vừa gật đầu liên tục, tán thưởng trong lòng Tiểu Như này nói rất đúng, xuất phát từ hai phương diện mặt mũi hoàng thất và danh dự thái tử, suy nghĩ chu toàn, hợp tình hợp lý, chỗ nào cũng suy tính giùm thái tử, tâm ý hiếm rồi, đảo mắt thấy bộ dáng thái tử không chút nào cảm kích, không khỏi lắc đầu nghĩ ngợi đáng thương thái tử có hiền thê thế này lại không biết quý trọng! Bất quá vậy cũng tốt, người như vậy mới thật là mệnh quý nhân của con trai ta, có thể tránh cho con ta bị người mê hoặc ám Hậu vừa lòng, sắc mặt Thế Tông lại càng thêm âm trầm. Tiểu nha đầu chỗ nào cũng suy nghĩ cho thái tử, thái tử chẳng những không cảm kích, còn tùy tiện chà đạp lên nổi khổ tâm tiểu nha đầu, hắn ta làm sao dám?Bảo bối mà bản thân mình hận không thể nâng trong tay, ngậm trong miệng bị người khác khinh thường như vậy, Thế Tông khó chịu, lập tức liền sửa miệng, “Tiểu nha đầu mau đứng lên. Hình Phương Lan sinh ra thấp kém, thật không xứng vị trí sườn phi, cho làm thị thiếp thái tử vậy.”Âu Dương Tuệ Như bị Thế Tông mạnh mẽ kéo dậy, nhấn ngồi xuống bên cạnh, ý cười trong mắt lộ ra một chút. Nàng chỉ biết, phụ hoàng nhất định sẽ che chở Phương Lan che mặt rơi lệ, bả vai không ngừng run run, nhìn có chút đáng thương, thái tử nhìn nàng một cái, ánh mắt lộ ra vài phần không đành lòng, đối với Thế Tông chắp tay, há miệng định nói.“Tâm ý Trẫm đã quyết, thái tử đừng vội tranh luận, mang nàng ta trở về đi! Nếu như không muốn, mang thi thể của nàng ta trở về cũng được!” Thế Tông mở miệng trước, ngăn thái tử cầu tử cả kinh, động tác có chút chậm Tông không kiên nhẫn, nghiêm mặt quát một tiếng, “Ngươi còn muốn mất mặt đến khi nào? Không có đầu óc sao, còn không mau cút đi?”Thái tử bị dọa thiếu chút nữa nhảy lên, Hình Phương Lan cũng quên khóc, hai người áp chế kinh hãi trong lòng, lòm còm bò dậy lui xuống rất nhanh, bộ dạng vô cùng hỗn hai người rời đi như trốn chạy, Âu Dương Tuệ Như cúi đầu, che đôi môi anh đào hồng nhạt hơi hơi nhếch lên.“Trẫm còn có việc, cũng cần phải trở về, làm phiền mẫu hậu, ngài nghỉ ngơi cho tốt.” Hai người đó vừa ra cửa điện, Thế Tông cũng lập tức đứng dậy, gật đầu với Thái Hậu rồi nói, liếc mắt nhìn tiểu nha đầu đang cúi đầu, nhìn không rõ biểu tình, Thế Tông trầm giọng mở miệng, “Tiểu nha đầu, tiễn trẫm một đoạn.”“Vâng.” Bị điểm danh Âu Dương Tuệ Như lập tức đứng dậy nhận lời, chào Thái Hậu, vội vàng chạy đuổi theo Thế người một trước một sau xuất phát đi Càn Thanh điện, ngay lúc này, Âu Dương Tuệ Như vài lần há miệng tính nói, nhưng thấy nửa khuôn mặt lạnh lùng Thế Tông với hơi thở phiền muộn cả người, nàng ngậm miệng lại. Phụ hoàng hôm nay tâm tình không tốt, vẫn đừng tùy tiện chen vào, miễn cho dẫn lửa thiêu ra thật xa, bỗng nhiên Thế Tông dừng bước, quay đầu nhìn lại Âu Dương Tuệ Như, mâu sắc đen tối khó hiểu, trầm giọng hỏi, “Tiểu nha đầu, thái tử rất quan trọng với ngươi phải không?” Những lời này, hắn đắn đo hồi lâu, cuối cùng nhịn không được hỏi ra Dương Tuệ Như giật mình, nhưng thấy vẻ mặt Thế Tông nghiêm túc, giọng điệu vô cùng chân thành, cúi đầu trầm ngâm chốc lát, thành thật mở miệng, “Dạ phụ hoàng, vị trí Thái tử phi đối ta rất quan trọng.”Biểu cảm Thế Tông có chút kỳ lạ, giống như kinh sợ giống như vui mừng, gật gật đầu, lại hỏi tiếp, “Vị trí Thái tử phi quan trọng như thái tử?”Âu Dương Tuệ Như lại sững sờ, mí mắt hơi khép lại, sau một lúc suy xét mới khẽ cắn răng, gật đầu nói, “Vâng, quan trọng tựa thái tử. Dựa vào vị trí Thái tử phi, ta mới có thể sống yên ổn ở trong cung, dựa vào thái tử lại không thể.”Thế Tông im lặng không nói, mâu sắc khó lường chăm chú nhìn tiểu nha đầu lớn mật nói thẳng, chẳng che chẳng giấu trước mặt này, thật lâu không rời mắt, lâu đến mức Âu Dương Tuệ Như cảm thấy trong lòng bàn tay ra một tầng mồ hôi lạnh, gần như là sắp hối hận sự thật thà thẳng thắn của mình, bỗng nhiên Thế Tông nở nụ cười, cười nghiêng cười ngửa, tiếng cười trầm thấp hùng hậu truyền ra đi thật xa, bất kỳ người nào nghe được cũng sẽ nhận ra sự vui sướng trong tiếng cười của hắn.“Ha ha! Thật không! Dựa vào trẫm, tiểu nha đầu ở trong cung chẳng những có thể sống yên ổn mà còn có thể hoành hành không cần kiêng kỵ, chẳng phải nói là trẫm so với thái tử, so với vị trí Thái tử phi còn quan trọng hơn?” Giọng điệu tuy tràn đầy hài hước trêu chọc, nhưng, có phải lời nói đùa hay không, chỉ có bản thân Thế Tông mới biết Dương Tuệ Như cúi đầu ngẫm lại cũng đúng, Thế Tông chính là thần hộ mệnh của nàng, cho nàng toàn bộ cảm giác an toàn, không có Thế Tông, cho dù nàng có làm hoàng hậu thì trong lòng cũng là không gì, bởi vậy vô cùng nghiêm túc gật đầu nói, “Ừm, ở trong lòng ta, đương nhiên phụ hoàng là quan trọng nhất! Không liên can gì đến sống yên ổn, đơn giản vì phụ hoàng rất tốt với ta.” Nàng chút không có phát hiện sự tin tưởng trong giọng nói Tông nghe vậy chấn động, ý cười dừng lại, cúi người bình tĩnh nhìn vào đôi mắt tiểu nha đầu, không bỏ qua một chút cảm xúc gì trong mắt nàng, một hồi lâu sau, hắn lại nhỏ giọng bắt đầu cười, vươn tay, vỗ vỗ vai tiểu nha đầu, thận trọng nói, “Phụ hoàng là quan trọng nhất, nhớ kỹ câu này!”Đế vương, quả nhiên chú ý nhất vẫn là lòng trung thành người ta đối với hắn! Âu Dương Tuệ Như cảm thán trong lòng, ngoài mặt vội vàng gật Tông mỉm cười, vẫy tay nói, “Trễ rồi, ngươi về đi. An Thuận, tiễn Thái Tử Phi!”An Thuận nhận lệnh, cung kính đưa Âu Dương Tuệ Như tỉnh tỉnh mê mê hồi bóng dáng tiểu nha biến mất hẳn ở góc rẽ, Thế Tông bất đắc dĩ lắc đầu không được rồi, vẫn không thông suốt! Giống như nghĩ đến cái gì, lại hơi cười rộ lên cũng được, đã trở thành người quan trọng nhất với nhau, còn có cái gì phải bận tâm ? Chỉ để ý càng tốt nàng còn hơn, đợi đến tình yêu của nàng nảy nở, nhất định bắt nàng đối diện, khóa chặt cả đời bên cạnh không cho phép rời đi.
Tác phẩm 天后PK女皇 – Thiên hậu PK Nữ hoàng Tác giả 风流书呆 – Phong Lưu Thư Ngốc Nguồn TTV – link Converter nothing_nhh Editor Hitsuji + hana_chan + Càfé Sáng Tình trạng hoàn Văn án Một thế hệ thiên hậu của giới làm phim điện ảnh và truyền hình ngoài ý muốn xuyên vào trong một cuốn kịch bản cung đấu và trở thành nhân vật hi sinh ngu ngốc có huyết hải thâm thù đấu với nữ hoàng tương lai. Hứ, chờ mà xem Thiên hậu ta biết trước kịch bản sẽ có hành động hoàn mỹ xoay ngược tình thế để pk Nữ hoàng, thoát khỏi vận mệnh bi thảm của vật hi sinh, và có được tương lai tốt đẹp sau này. Thiên hậu nước Tống Chị đây Thiên hậu của cả một thế hệ, xuyên vào một cái kịch bản cung đấu, cho dù có trở thành nhân vật nữ phụ hi sinh đầu tiên thì cũng phải diễn như nhân vật chính! Có chị ở đây, Nữ hoàng cũng chỉ đáng đi xách dép. ===== PK là tên viết tắt của cụm từ Personal Killing, ám chỉ hành động khi game thủ ra tay sát hại trước đối với người chơi khác trong game online và từ này không dùng cho các trường hợp tự vệ. Mục lục ☆ Chương 1 Ly kì xuyên qua – O ☆ Chương 2 Số phận bi thảm của vật hi sinh – 1 – 2 ☆ Chương 3 Lần đầu gặp thái tử – O ☆ Chương 4 Thu hồi quyền lợi – O ☆ Chương 5 Cướp vai diễn – 1 – 2 ☆ Chương 6 Lấy lòng – 1 – 2 ☆ Chương 7 Thích ứng cuộc sống 1 – 2 ☆ Chương 8 Tín ngưỡng tôn giáo 1 – 2 ☆ Chương 9 Trình diễn trò hay 1 – 2 ☆ Chương 10 Thiên hậu ra tay 1 – 2 ☆ Chương 11 Thế Tông cảnh cáo 1 – 2 ☆ Chương 12 Thiên hậu ra tay 1 – 2 ☆ Chương 13 Tình cờ gặp gỡ ở bãi tập – O ☆ Chương 14 Càng nhìn càng thấy thích 1 – 2 ☆ Chương 15 Chuyến săn Tây Sơn 1 – 2 ☆ Chương 16 Chuyến săn Tây Sơn – O ☆ Chương 17 Chuyến săn Tây Sơn – O ☆ Chương 18 Chuyến săn Tây Sơn – O ☆ Chương 19 Chuyến săn Tây Sơn – O ☆ Chương 20 Chuyến săn Tây Sơn – 1 – 2 ☆ Chương 21 Chuyến săn Tây Sơn – O ☆ Chương 22 Chuyến săn Tây Sơn – O ☆ Chương 23 Chuyến săn Tây Sơn – O ☆ Chương 24 Chuyến săn Tây Sơn – O ☆ Chương 25 Chuyến săn Tây Sơn – O ☆ Chương 26 Chuyến săn Tây Sơn – O ☆ Chương 27 Chuyến săn Tây Sơn – O ☆ Chương 28 Vò đã mẻ lại sứt – O ☆ Chương 29 Khó có thể buông tay – O ☆ Chương 30 Nhanh chóng tỉnh lại – O ☆ Chương 31 Gần gũi khó hiểu – O ☆ Chương 32 Bất ngờ ra chiêu – O ☆ Chương 33 Ỷ lại sâu sắc – O ☆ Chương 34 Tuyên bố thẳng thắn – O ☆ Chương 35 Đưa canh xin ân huệ – O ☆ Chương 36 Áp dụng quy định mới – O ☆ Chương 37 Triệu kiến Thừa tướng – O ☆ Chương 38 Thừa tướng ra tay – O ☆ Chương 39 Ai quan trọng hơn – O ☆ Chương 40 Bè lũ xu nịnh – O ☆ Chương 41 Chuyện bầu bì trong cung – O ☆ Chương 42 Không thể kiềm lòng – O ☆ Chương 43 Tâm ngoan thủ lạt – O ☆ Chương 44 Lại ngâm thơ – O ☆ Chương 45 Đạp xuống rồi lại dẫm thêm cái nữa – O ☆ Chương 46 Bị nhiễm thương hàn – O ☆ Chương 47 Cùng sinh cùng tử – O ☆ Chương 48 Chăm bệnh ở hành cung – O ☆ Chương 49 Xoay chuyển càn khôn – O ☆ Chương 50 Ra đòn phủ đầu – O ☆ Chương 51 Bốn tiền thịt người – O ☆ Chương 52 Vô tình trầm mê – O ☆ Chương 53 Bại lộ thân phận – O ☆ Chương 54 Lại giao phong – O ☆ Chương 55 Lại giao phong – O ☆ Chương 56 Nụ hôn kích động – O ☆ Chương 57 Tính sổ đòi nợ – O ☆ Chương 58 Cùng tắc tư biến – O ☆ Chương 59 Đêm trước khi đi – O ☆ Chương 60 Kỳ nhân chi đạo – O ☆ Chương 61 Tìm được chứng cứ – O ☆ Chương 62 Tức đến ói máu – O ☆ Chương 63 Khởi hành hồi cung – O ☆ Chương 64 Khởi hành hồi cung – O ☆ Chương 65 Xung đột tăng lên – O ☆ Chương 66. Dốc sức đánh cược một lần – O ☆ Chương 67 Khắp nơi tề động – O ☆ Chương 68 Giây phút hoảng sợ – O ☆ Chương 69 Bí dược Hồng Hoàn 18+ – O ☆ Chương 70 Tự cho là thông minh – O ☆ Chương 71 Điên cuồng trả thù – O ☆ Chương 72 Định luật nhân vật phản diện – O ☆ Chương 73 Bất ngờ sinh non – O ☆ Chương 74 Cuối cùng cũng hòa ly – O ☆ Chương 75 Thỉnh chỉ tấn phong – O ☆ Chương 76 Một thùng da – O ☆ Chương 77 Nụ hôn biệt ly – O ☆ Chương 78 Tạo lời đồn – O ☆ Chương 79 Áo chẽn da hươu – O ☆ Chương 80 Phối hợp – O ☆ Chương 81 Tạm biệt Thái tử – O ☆ Chương 82 Ba sai lầm – O ☆ Chương 83 Tin vui bất ngờ – O ~ Hoàn ~ ~ Ebook ~
thien hau pk nu hoang